Ta là ai

 TA LÀ AI 



Người ta khổ vì mãi mê sĩ diện 

Và luôn luôn thích thể hiện trên đời 

Cứ nghĩ rằng mình trên cả tuyệt vời 

Thì xứng đáng nhận những lời ca tụng 


Rồi cố chấp rồi luôn cho mình đúng 

Rồi dối lòng rồi dung túng bản thân 

Đề cao mình tài giỏi giống... vĩ nhân 

Luôn tự mãn và luôn luôn thể hiện 


Nhưng trên đời có ai mà toàn diện 

Có giỏi thì vài lĩnh vực nào thôi 

Xét cho cùng cũng vì một chữ tôi 

Mà bao người phải khổ đau, bất hạnh 


Càng lên cao, ta lại càng cô quạnh 

Vì mọi người càng mặc cảm tránh ta 

Cuối cùng rồi mình sẽ thấy xót xa 

Vì cô độc từ đỉnh cao nhìn xuống 


Nếu ta thử chịu một lần cúi xuống 

Sẽ thấy mình thật bé nhỏ, bình thường 

Mình chỉ là... giọt nước giữa đại dương 

Trên sa mạc, ta chỉ là... hạt cát...


                                                 Thơ: Bình Nguyễn

Đăng nhận xét

0 Nhận xét